Ta cùng Tạ Chấp hôn kỳ một lần lại một lần trì hoãn. Tín vật đính ước của đôi ta, chàng trước mặt bàn dân thiên hạ cắm lên tóc ca nữ. "Chỉ là một cây trâm, làm vẻ mặt ấy cho ai xem? Ngày khác ta sai người m/ua một hộp trả lại nàng." Hai nhà liên hôn, hôn thư cũng không chỉ rõ tên họ. Đêm đó, ta đưa thiệp cho Tạ mẫu, không gả Tạ Chấp, muốn gả cho trưởng tử Tạ Yến. "Đại ca ta trọng thương, thái y đều nói vô phương c/ứu chữa, nàng hà tất phải dùng cách này để thu hút sự chú ý của ta?" Tân hôn ba ngày phu quân qu/a đ/ời, ta với tư cách là trưởng tức nhà họ Tạ nắm giữ việc nội trợ. Thế mà ca nữ kia lại chạy đến linh đường khiêu khích: "Cản trở ta gả vào cửa, chẳng lẽ... ngươi thèm khát đệ đệ của phu quân?" Giữa lúc mảnh ngọc vụn văng tung tóe, trong cỗ qu/an t/ài sơn đen kia, thế mà truyền ra tiếng nói: "Phu nhân, hay là... nàng c/ứu ta ra trước đi, ta thay nàng dạy dỗ bọn họ?"