Năm lên tám, thân ta bị b/án vào Hầu phủ, trở thành kẻ sai vặt thô thiển bên cạnh chủ mẫu Khương Tĩnh Th/ù. Khác với những kẻ trong phủ coi nô tỳ như súc vật, người tận tay dạy ta cách gảy bàn tính, xem sổ sách. Người từng bảo: "A Sênh thông tuệ, sau này nếu được ra khỏi phủ, ắt cũng làm được một chưởng quầy nương tử." Ta ghi lòng tạc dạ lời người, ngày đêm trông ngóng ngày thoát kiếp nô bộc, mong trở thành niềm tự hào của người. Tiếc thay, phu nhân chẳng đợi được đến ngày ta rời phủ. Để lưu giữ dòng dõi cho Hầu gia, người đã dùng th/uốc mạnh, dẫn đến băng huyết mà mất ngay ngày lâm bồn, đứa trẻ vừa chào đời cũng theo người về nơi chín suối. Hầu gia chỉ buông lời chê bai xui xẻo, tang kỳ còn chưa dứt đã vội cưới người vợ mới. Ta nắm ch/ặt tay, quyết tâm trèo lên giường của Hầu gia. Hắn ánh mắt kh/inh bạc, nắm lấy cằm ta mà rằng: "Trước nay ngươi vốn trung thành tận tụy, ngờ đâu cũng giấu tâm tư trèo giường này sao?" Ta cười đầy quyến rũ đáp: "Hầu gia anh vũ, nô tỳ cũng là tình không thể dằn." Ta tình không thể dằn, chỉ muốn trói hắn trước m/ộ phần chủ mẫu, bắt hắn phải dập đầu đền mạng.