Đích tỷ được tìm về khi hôn kỳ của ta cùng Chu Sanh chỉ còn lại nửa tháng. Các loại của hồi môn đều đã chuẩn bị đầy đủ. Ngày đó, ngay tại Tĩnh Tư Đường, Chu Sanh vội vã xông vào. Chàng vốn định nói điều gì, nhưng vừa thấy dung nhan của đích tỷ, liền ngẩn người ra. Chăm chú nhìn hồi lâu, chàng mới tán thưởng: "Quả không hổ danh là đích trưởng nữ của Thôi phủ, khí chất này, kẻ dù có sống trong nhung lụa hơn mười năm cũng chẳng thể học được." Nói đoạn, chàng dậm chân than thở: "Tiếc thay, tiếc thay, người như thế này, ta lại chẳng có phúc phận." Lời này quả thực có phần đường đột. Nhưng đôi mắt đích tỷ lại sáng lên trong chớp mắt. Sau đó, mẫu thân bảo với ta: "Đây vốn là hôn sự của Ngọc Dung, Cẩm Dung, con đã chiếm lấy cuộc đời của nó suốt mười bảy năm, nay nên trả lại những gì thuộc về nó cho nó thôi." Ta ngoan ngoãn gật đầu đồng ý. Quay người một cái, ta liền đi tham gia tuyển tú trong cung.