Trước ngày thành thân, phu quân từng cùng một nữ tử dân thường tuẫn tình. Nàng kia đã bỏ mạng, chàng được c/ứu sống, song chẳng dám tìm cái ch*t nữa. Đêm tân hôn, chàng vén khăn hỉ của ta, chỉ vào bài vị nữ tử kia, ép ta phải quỳ xuống dập đầu nhận tội: "Nếu không phải nàng cố tình gả cho ta, sao Vận Nương phải ch*t? Tất cả đều là lỗi của nàng!" Ta chẳng đành lòng nhìn chàng đ/au khổ. Thế nên, ta hạ quyết tâm, phải tiễn chàng xuống cửu tuyền đoàn tụ cùng Vận Nương yêu dấu. Làm đôi q/uỷ phu thê, cũng coi như là phu thê vậy.