Phụ thân ta nhân nghĩa, mẫu thân ta ôn nhu, đại ca ta khoan hậu, đại tỷ ta hiền thục, duy chỉ có ta là kẻ lòng dạ hiểm đ/ộc, miệng lưỡi á/c đ/ộc. Hàng xóm chiếm một tấc đất của nhà ta, ta liền dám đổ nước đường vào ruộng nhà kẻ đó, khiến sâu bọ ăn sạch rau màu. Bài sách luận của đại ca bị con trai thôn trưởng đoạt lấy, ta liền dám lừa kẻ đó vào bẫy săn thỏ rồi dùng roj quất mạnh. Sau này, người trong cung tìm đến nói ta là chân công chúa lưu lạc dân gian, khi ấy ta đang đ/ốt giấy trước cửa nhà Tống quả phụ, kẻ hay ngồi lê đôi mách nhất. "Hà dì à, dì nói tỷ tỷ ta không giữ tiết hạnh, từng mang th/ai vụng tr/ộm, mà sao hai người chúng ta lại chẳng hề hay biết!" "Chắc chắn là có kẻ x/ấu chuốc mê tỷ tỷ ta, dì phải ra làm chứng, b/áo th/ù cho đứa cháu ngoại chưa kịp chào đời của ta đi!" M/a m/a trong cung gi/ật gi/ật khóe miệng, chỉ vào tỷ tỷ hỏi: "Công chúa điện hạ, có phải là cô nương đang đứng kia?" Mẫu thân ta ôn nhu hạ tay bà ấy xuống. "Là đứa đang quỳ đ/ốt giấy kia kìa."