Cung đình đại lo/ạn, vị hôn phu Bùi Hạc Niên phụng mệnh tới đón ta. Hắn lại tiện tay nhét áo choàng, lò sưởi cùng th/uốc trị thương của ta vào trong lòng biểu muội Hứa Hy Hòa. Ta vừa định cất lời, Hứa Hy Hòa đã bĩu môi kéo lấy tay áo rộng của Bùi Hạc Niên mà nũng nịu: "Hôm nay cung lo/ạn, suýt chút nữa là thiếp sợ ch*t khiếp rồi, may mà vận khí tốt, trốn được một kiếp không bị thương." Bùi Hạc Niên xoa đầu nàng, ôn nhu khen ngợi: "Chỉ có Hy Hòa nhà chúng ta là lanh lợi nhất." Thế nhưng hắn nào hay biết, Hứa Hy Hòa trốn được một kiếp là nhờ nấp sau lưng ta, đẩy ta ra đỡ cho nàng một nhát đ/ao. Tuy chỉ là vết thương ngoài da, nhưng cơn đ/au trên cánh tay ta là thật. Bùi Hạc Niên che ô cho ta, tự nhiên đưa Hứa Hy Hòa lên xe ngựa của ta. Hắn nói: "Nàng lên xe ngựa bôi chút th/uốc trước đi, vết trầy trên mu bàn tay mà để lại s/ẹo thì thành kẻ x/ấu xí mất." Hứa Hy Hòa lè lưỡi với hắn: "Biết rồi, đồ càm ràm." Hắn nhìn thấy vết trầy của nàng, lại chẳng nhìn thấy m/áu trên tay áo ta. Tuyết rơi vào vết thương, vừa lạnh vừa đ/au. Ta xoay người, bước về phía xe ngựa của đại tỷ. Bùi Hạc Niên bực dọc quát: "A Yểu, đừng có giở trò nữa." Ta không hề ngoảnh đầu lại: "Bùi Hạc Niên, chúng ta hủy hôn đi."