Bản tính ta kiêu ngạo, dù đã làm Hoàng hậu cũng chẳng chịu thu liễm. Tạ Thiệu sủng ái, yêu chiều ta, nhưng đến ngày hắn lật đổ gia tộc ta, lại ban rư/ợu đ/ộc, giam cầm ta trong mật thất. Đêm khuya vắng lặng, hắn cắn lấy môi ta mà hỏi: 'Ngày trước ngươi tham vọng quyền thế, đuổi Nhược Nhược khỏi kinh thành. Có từng ngờ được, bản thân sẽ rơi vào cảnh ngộ khốn cùng nhường này?' Mở mắt lần nữa, ta thấy mình đang ở trong yến tiệc chốn cung đình. Tiên đế cười hỏi về người trong lòng ta. Kiếp này, ta nhìn về phía vị nội thị dáng vẻ như ngọc, mày mắt thanh lãnh trên đài cao, khẽ nói: 'Thần nữ tuổi trẻ vô tri, từng giẫm đạp lên chân tình của người thương. Không biết... hắn có còn nguyện ý cưới ta chăng?'