Ngày thu săn, Hoàng thượng bỗng khởi hứng, phán rằng kẻ nào săn được nhiều thú nhất, sẽ ban cho một ước nguyện. Thiếp từ nhỏ đã đem lòng mến m/ộ thanh mai trúc mã. Hai nhà trưởng bối thường cười đùa rằng đôi ta tình thâm nghĩa trọng, tương lai tất sẽ nên duyên cầm sắt. Mỗi khi nghe vậy, Tống Trì đều đỏ mặt chẳng hề khước từ. Vì muốn đoạt lấy ngôi đầu, thiếp giương cung đến mức bàn tay rướm m/áu. Thế nhưng đến lúc kiểm kê thú săn, Tống Trì vốn chẳng thạo cung mã lại giành được hạng nhất. Thiếp thầm nghĩ, chắc hẳn chàng cũng ôm ấp tâm tư giống thiếp. Nào ngờ chàng quỳ trước mặt Hoàng thượng, ánh mắt dịu dàng lướt qua thiếp, nhìn về phía trưởng tỷ: “Vi thần ngưỡng m/ộ đại tiểu thư phủ Trấn Quốc Tướng quân đã lâu, khẩn cầu Hoàng thượng tác thành!”