Thiếp vì c/ứu phu quân mà rơi xuống dòng sông dữ. May mắn giữ được tính mạng trở về kinh thành, nào ngờ lại gặp chàng sau năm năm xa cách. "Nàng chớ có trở về!" "Ta đã cưới muội muội của nàng, nay con cái cũng đã đầy đàn." "Hôm nay là tiệc mừng trăm ngày của hài nhi, nàng lại xông vào hỉ đường gào thét chất vấn, đi/ên cuồ/ng như kẻ mất trí, khiến Lan nhi kinh hãi ngã b/ệnh, hôn mê bất tỉnh." "Ta sẽ lấy tâm đầu huyết của nàng để làm th/uốc cho nàng ấy, nàng vì muốn trốn chạy mà bị bắt lại, giam cầm trong sân vắng tối tăm, chịu đủ mọi đày đọa." "Mỗi lần đến gặp nàng, ta đều thầm nghĩ, giá như nàng thực sự đã ch*t, chưa từng quay về, thì biết bao nhiêu là tốt?" Lục Văn Hạc đỏ hoe đôi mắt, giọng r/un r/ẩy đuổi thiếp đi: "Thục Ngọc, nàng đi đi." "Sự hiện diện của nàng chỉ khiến mọi người thêm đ/au khổ mà thôi."