Tôi xuyên không thành một nhân vật quần chúng trong tiểu thuyết c/ứu rỗi. Nữ chính được gia tộc giàu có bậc nhất Bắc Kinh là nhà họ Phó nhận nuôi. Thế nhưng cô ta lại hút th/uốc, uống rư/ợu, yêu đương với lũ l/ưu ma/nh, thậm chí khi chưa đủ tuổi vị thành niên đã cùng nam chính chơi trò 'tình thú trong nhà vệ sinh', lớn lên lại một lòng muốn thoát khỏi sự kiểm soát của gia đình. Khi mẹ Phó đến trại trẻ mồ côi để nhận con nuôi, tôi cũng là trẻ mồ côi ở đó liền trượt quỳ xuống: 'Mẹ ơi! C/ầu x/in mẹ hãy nhận nuôi con, mẹ biết đấy, từ nhỏ con đã không được đi học, con nhất định sẽ không phụ sự kỳ vọng của mẹ đâu!!' Tôi nằm rạp trên mặt đất, vặn vẹo, gào thét, bò lổm ngổm trong bóng tối: 'Mẹ ơi, hãy thương xót con đi. C/ầu x/in mẹ đấy, sao con lại vô dụng thế này, thật là mất mặt quá đi, nhưng con chỉ muốn được đi học thôi mà, con có lỗi gì chứ, hu hu hu...' Mẹ Phó vội vàng đỡ tôi dậy: 'Đứa trẻ ngoan, mẹ nhận nuôi con là được chứ gì.'