Khi Bùi Trưng đứng trên cao, với thân phận quốc sư tôn quý, đang ban phúc lành cho Thịnh Bảo Gia trong yến tiệc mừng sinh nhật, thì tôi đang bị l/ột áo ngoài, ép quỳ dưới trời lạnh thấu xươ/ng. Khi nghi lễ kết thúc, hắn hỏi tôi đã biết tội chưa, nhưng thân thể tê cứng đã không thể thốt nên lời, chỉ cúi đầu rạp xuống đất. "Thân phận thấp hèn như ngươi, đúng là xứng đáng." Bùi Trưng mỉa mai, nhưng tôi chẳng buồn bận tâm. Tôi chỉ mong sớm được trở về khố nô, Phất Minh chắc hẳn đã đợi tôi lâu rồi. Hắn đã hứa sẽ cùng tôi đón sinh nhật mà.