Tôi và kẻ th/ù không đội trời chung đều tự cho mình là bậc thầy tình yêu. Cậu ta cười lạnh: "Dám cùng tôi diễn vở kịch tình nhân trong một năm, xem bạn bè ai yêu đương cao tay hơn không?" Tôi nhận lời: "Luật cũ, thua thì gọi bằng bố." Cậu ta tặng túi xách, tặng trang sức, đóng vai người bạn trai chuẩn mực. Tôi ân cần hỏi han, đêm khuya mang th/uốc, đóng vai người vợ nhỏ dịu dàng. Cho đến khi thời hạn một năm kết thúc. Cậu ta vẫn chưa thỏa mãn: "Nghe này, yêu chưa đủ, thêm hiệp phụ được không?" Tôi phấn khích đ/ập bàn đứng dậy: "Cười ch*t mất! Cậu rơi vào lưới tình rồi! Cậu thua rồi! Gọi bố mau!" Cậu ta không chấp nhận thua cuộc. Không những không chịu gọi, còn tức đến phát khóc.