8 chương · Hoàn · 29/07/2025 07:20 · 5
Người đăng: Mèo nhỏ thích ăn Quýt
Tác giả: 丸丸而已
Cập nhật đến: Chương 7, Chương 8
8 chương
Đọc ngay
Bản dịch thô - sẽ hiệu chỉnh sau

Kiếp trước, Tống Mặc Từ thành công rực rỡ trong giới thương trường, thế nhưng chúng tôi kết hôn hơn ba mươi năm vẫn không có lấy một mụn con.

Anh ta dỗ dành tôi đừng buồn, bảo không trách tôi, chuyện con cái vốn không thể cưỡng cầu.

Tôi tin lời đường mật ấy, một lòng làm hậu phương vững chắc, tần tảo chăm sóc mẹ già liệt giường của anh suốt hai mươi năm trời.

Chỉ đến khi ch*t đi, tôi mới hay anh ta đã sớm nuôi tiểu tam bên ngoài, thậm chí còn có một đứa con trai kháu khỉnh.

Con tiểu tam ấy đứng trước di ảnh tôi mà cười nhạo: "Đồ nô tì không công! Đồ vô dụng chui đầu vào rọ!"

Còn kẻ miệng năm miệng mười nói yêu tôi, giờ đay nghiến: "Con gà mái đẻ trứng còn không xong, để tao bị thiên hạ chê cười mấy chục năm trời!"

Tái sinh về thuở thiếu nữ, tôi lặng lẽ xếp vali.

Nhà họ Tống muốn có osin không lương ư? Xin mời tìm kẻ ngốc khác!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học cách buông

Chương 10.
Tôi đã nhốt Giang Đình Chu trong biệt thự suốt 3 tháng. Cậu ấy ngày càng ít nói. Rèm cửa luôn kéo kín, điện thoại bị cất đi, mật khẩu cửa mỗi ngày đổi một lần. Lúc tôi bưng cháo vào phòng, cậu ấy ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn những vết đỏ trên cổ tay. Tôi dịu giọng dỗ dành: “Đình Chu, hôm nay ăn xong, tôi đưa em ra vườn đi dạo nhé?” Cậu ấy không ngẩng đầu, chỉ hỏi rất khẽ: “Thẩm Tử Việt, bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi?” Tôi vừa định đưa tay chạm vào cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận: [Đừng chạm nữa, cậu ấy thật sự sắp không chịu nổi rồi.] [Nửa tháng nữa, cậu ấy sẽ bắt đầu giấu thuốc.] [Thẩm Tử Việt ôm xác cậu ấy khóc đến khàn cả giọng, nhưng có ích gì chứ? Chính anh ta đã ép chết cậu ấy.] Tay tôi khựng lại giữa không trung. Giang Đình Chu theo bản năng lùi về phía sau, cả bờ vai đều run lên. Tôi nhìn đôi mắt trống rỗng đến mức chẳng còn chút ánh sáng nào của cậu ấy, rồi đột nhiên quay người lấy điện thoại, giấy tờ tùy thân và chìa khóa xe trong ngăn kéo ra: “Em đi đi.” Giang Đình Chu sững sờ. Tôi viết mật khẩu cửa lên giấy, đẩy đến trước mặt cậu ấy: “Sau này tôi sẽ không tìm em nữa.” Có lẽ là do tôi nhìn nhầm, khóe mắt cậu ấy dường như hơi đỏ lên một chút.
378
2 Thay Đồ Chương 11
4 Thuần phục Chương 13
6 3 tháng còn lại Chương 15
11 Ngực to thì sao? Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tiên Nương Miêu Cương Thật Giả

Chương 11
Trước ngày khai giảng, một nữ sinh nghèo bất ngờ đăng ảnh trong nhóm tân sinh viên. Cô ta mặc trang phục dân tộc Miêu, hai tay ôm chặt một chiếc bình được niêm phong kín mít, nơi khóe miệng còn lờ mờ thò ra một cái đầu rắn. Bầu không khí quỷ dị thần bí lập tức khiến cả nhóm xôn xao bàn tán. [Ái chà, lỡ tay gửi nhầm nhóm mất rồi, lại không thu hồi được.....] [Xin lỗi vì đã chiếm dụng thời gian của mọi người, nhưng nếu đã đăng lên rồi thì tôi cũng không giấu nữa. Tôi là Tiên Nương Miêu Cương, cũng chính là vu bà, đồng thời cũng là tân sinh viên năm nay. Mong sau này mọi người sống hòa thuận nhé~] Tôi nhìn mà nổi đầy gân xanh trên trán, suýt nữa bóp nát lọ thuốc trong tay. Người trong ảnh rõ ràng bị hắc khí quấn quanh, ánh mắt đục ngầu. Tôi thắp hương thỉnh sư phụ, rồi rút được một quẻ của Cổ Bà. “Huyết trùng quấn thân, không chết không thôi.”
Hiện đại
Kinh dị
Linh Dị
175