Ngày tôi đỗ Thanh Hoa, Lão Lại trong làng xách hai cây cải đến nhà tôi "cầu hôn". Thằng con Hoàng Mao của hắn chỉ thẳng vào mặt tôi: "Mày đã bị tao nhìn thấy dưới váy rồi, đồ rá/ch rưới! Chỉ có tao chịu lấy mày thôi!" Lão Lại cũng hùng hổ: "Con dâu nhà tao cần đếch gì vào Thanh Hoa, lo việc chồng con là đủ!" Mẹ Hoàng Mao cầm loa hét ra ngoài: "Đàn bà không biết tự trọng như cải thối, nhà chúng mày phải đưa hai mươi triệu hồi môn!" Dân làng xôn xao, có người bất bình khuyên gia đình tôi báo cảnh sát. Thế mà bố mẹ tôi vui vẻ mời cả nhà Lão Lại vào nhà. Tôi cũng nở nụ cười, mặt ửng hồng e thẹn. Rốt cuộc cả nhà họ quá hợp với nhà ta. Bố tôi thích đàn bà lắm điều còn đàn hồi, mẹ tôi mê Lão Lại đậm đà, thằng em khoái nhất mấy tay du côn trẻ măng mọng nước. Còn tôi là người dễ tính nhất, không kén chọn khẩu vị, chỉ có một sở thích nhỏ - phải còn sống.