Nước tắm của chị tôi là thứ quý giá nhất trong làng.
Mỗi chiều tối, đàn ông trong làng lại cầm cốc xếp hàng trước cửa nhà tôi.
Tôi từng cốc từng cốc múc đầy cho họ, kẻ nóng vội đã uống ngay tại chỗ.
Nhìn những khuôn mặt đỏ bừng ấy, tôi biết họ đang chuẩn bị về nhà cùng vợ như lửa gặp củi khô. Họ không biết rằng thứ nước này dù tốt, nhưng đã uống vào là nghiện cả đời.