Thiên hạ đều cho rằng tấn công Tương Phàn, đ/á/nh mất Kinh Châu là vết nhơ lớn nhất trong đời Quan Vũ. Nhưng không ai hay, đó chính là Quan Vũ dùng thân mình làm bẫy, cố ý để Kinh Châu trống không. Trong làn sương trắng mờ ảo, từng đám q/uỷ ăn x/á/c g/ớm ghiếc từ Đông Ngô bò qua sông lớn. Tôn Kiên, Tôn Sách - những kẻ đã ch*t từ lâu, cưỡi ngựa chiến toát lên khí q/uỷ âm u, đứng chắn ngoài Kinh Châu. Còn giữa lòng Giang Đông, hai ngai vàng khổng lồ sừng sững lơ lửng giữa hư không!