Hứa Trác Nghiên vốn tính phong lưu, trong nhà có vợ hiền, ngoài đường lại trăng hoa ong bướm. Cho đến khi ánh trăng sáng của anh ta quay trở về, anh ta hoàn toàn thay tính đổi nết, đưa cho tôi một bản thỏa thuận ly hôn. "Cô ấy có th/ai rồi, tôi phải cho cô ấy một danh phận, em ký vào đây đi." Mẹ chồng thay tôi x/é nát đơn ly hôn đó, nắm ch/ặt lấy tay tôi. "Con không được đi, người phải đi là nó." "Đã muốn tìm chân ái, vậy thì tôi sẽ tác thành cho anh ta." Nhìn ánh mắt ngỡ ngàng của Hứa Trác Nghiên, tôi khẽ nhếch môi. Tôi và anh ta đã có với nhau 2 đứa con trai. Con trai cả đã trưởng thành, sắp sửa tiếp quản gia tộc. Con trai thứ ngoan ngoãn hiểu chuyện, sau này có thể phụng dưỡng bên cạnh. Đã như vậy, tôi còn cần anh ta làm gì nữa?