Gió cuộn ào ào, ta bị quét vào một ngôi chùa hoang tàn đổ nát. Từ đó đoạn tuyệt cuộc sống tiểu thư phủ tướng quốc ngọc thực gấm là. Ngày ngày giặt giũ nấu nướng, bổ củi nhóm lò đã đành, còn phải đấu trí đấu dũng với lão hòa thượng. Hắn bấm độn một quẻ, bảo đây là kiếp nạn trong mệnh ta, vượt qua rồi ắt hưởng vinh hoa phú quý không cùng. Chỉ một hôm, chị Liên dưới núi uống th/uốc đ/ộc muốn quyên sinh, lão hòa thượng lại bấm độn, nói nàng có tướng phú quý cực kỳ. Chị Liên nghe xong mắt sáng rực, đôi đồng tử vốn xám xịt bỗng bừng lên sức sống. Ta đ/ập tay lên trán, thở dài trong lòng, tiền nhân quả không lừa ta, thuật bói toán ắt sẽ trường tồn.