Để báo ơn, ta một thân một mình vào kinh, làm dâu hộ mệnh cho Tạ Hoài An. Hắn đỏ mắt tức gi/ận: "Thôn nữ quê mùa, sao ngươi dám?" Ta gắng công học chữ, nhưng vẫn không thể làm thơ đối đáp. Hắn chê ta thô lỗ, vứt ta bên lề đường. Mãi đến khi ông nội tìm thấy ta: "Nhầm rồi nhầm rồi, là nhà họ Tạ ở Tây thành, không phải Đông thành." Đến nhà họ Tạ Tây thành, ta được cưới gả ngay đêm đó cho Tạ Tuần Yến đang hôn mê bất tỉnh. Tạ Hoài An lại ôm ch/ặt lấy ta: "Tiểu Ngọc, đừng đi."