Khi còn sống, ta chịu đủ mọi nh/ục nh/ã. Sắp ch*t lại bị ném vào nghĩa địa bỏ hoang dưới cái tên của kẻ khác. Vốn nghĩ đây là số mệnh của ta, ta đành cam chịu. Nhưng nàng đã đào ta ra từ đống x/á/c ch*t, đưa về nhà, nuôi nấng dưỡng dục. Nương tử nói: "Cả đời này, ta chưa từng học được một việc – đó là khuất phục số mệnh." "Hãy đứng dậy, nhìn trời đất, nhìn chúng sinh, nhìn lại chính mình." Nàng đưa ta đi khắp chân trời góc bể, mục kích vô số cảnh tượng hùng vĩ. Cũng từ đó, nuôi dưỡng trái tim vốn vùi lấp trong bụi trần, nay lại hồi sinh rạng rỡ.