Ta chỉ dùng một trăm lượng bạc đã m/ua được Bạch Giản Hành - đóa hoa nơi đỉnh cao - làm gia nô. Ban ngày, hắn giặt giũ nấu nướng cho ta, đêm đến còn phải sưởi ấm giường chiếu. Hắn nhẫn nhục chịu đựng mọi điều, nhưng đối đãi với ta vô cùng lạnh nhạt xa cách. Cho đến một ngày, khi huynh đệ tốt của hắn áo quần xốc xếch bước ra từ phòng ta. Bạch Giản Hành vốn luôn điềm tĩnh bỗng hoảng lo/ạn: "Sao ngươi lại từ phòng Quận chúa đi ra?" M/ộ Lan Chi gương mặt ửng hồng, vạt áo trên vai khẽ tuột xuống. Lộ ra vết hồng bên trong: "Giản Hành, ngươi hiểu ta nhất mà, đoạt đồ người yêu loại chuyện này ta không làm nổi. Là Quận chúa... cưỡng ép ta."