Kẻ xâm chiếm đã chiếm lấy thân thể tôi. Nàng ta dành năm năm cảm hóa Cố Càn. Nhưng kẻ xâm chiếm không thể sinh con. Cố Càn cuối cùng vẫn phụ bạc lời thề non hẹn biển, lén nuôi nhân tình bên ngoài, khiến nhiệm vụ của kẻ xâm chiếm thất bại. Kẻ xâm chiếm rời đi, tôi lại nắm quyền kiểm soát thân thể. Tôi hoàn toàn khác biệt với kẻ xâm chiếm. Nàng yếu đuối, lương thiện, hiền lành, tựa bông hoa trắng nhỏ. Còn ta tà/n nh/ẫn đ/ộc á/c, trả th/ù từng li từng tí! Và... ta chẳng mảy may yêu Cố Càn. Tình yêu ư? Đó là thứ gì? Ta chỉ muốn quyền lực vô biên!