Năm tháng thanh xuân ngây thơ nhất, ta lợi dụng ân tình để đòi hỏi, dụ dỗ Bùi Chi Nghiễn lúc thất ký làm phu quân cho mình. Hắn ch/ửi ta không biết x/ấu hổ, nhưng rồi vẫn đỏ mặt gật đầu. Váy cưới vừa may dở một nửa, Bùi Chi Nghiễn đã hồi phục ký ức. Ta thu xếp bọc hành lý nhỏ, hớn hở theo hắn về nhà. Nhưng phủ Bùi cao sang quyền quý, mẫu thân Bùi Chi Nghiễn không ưa ta, gia nhân phủ Bùi kh/inh thường ta. Ngay cả Bùi Chi Nghiễn cũng như biến thành người khác: "Vân Nha chỉ là thôn phụ nơi thôn dã, nạp nàng làm thiếp cũng coi như báo đáp ân c/ứu mạng." Thiếp ư? Nhưng ta không làm thiếp. Ta tìm mẫu thân Bùi Chi Nghiễn, xin bà ta năm trăm lượng bạc. Đã không lấy được Bùi Chi Nghiễn làm phu quân, vậy thì ta dùng tiền này m/ua một anh phu quân khác vậy.