Chiếc xe ngựa vào cung đã đợi sẵn bên ngoài từ lâu. Ta chỉnh tề y phục, định bước lên xe. Nương thân chợt lao tới, ôm ch/ặt lấy ta. Bà khóc nức nở, nhất quyết không buông. Ta cúi đầu mỉm cười nhìn bà một lần, chẳng rơi một giọt lệ, rồi đẩy bà ra, quay người bước lên xe. Bởi ta biết rõ, nước mắt chẳng c/ứu được ta. Mọi người đều ngỡ ta vào cung tuyển phi, vinh hoa tột bậc. Kỳ thực không phải, ta không phải người, mà là lễ vật!