Phó Diên cầu cưới ta, nhưng nhất quyết chẳng chịu đụng vào người ta. Chàng nói tâm ý đã sớm trao cho một người, chẳng thể dung chứa thêm kẻ khác. Sau này ta b/ệnh nặng thổ huyết, chàng lại khăng khăng không chịu mời đại phu. "B/ệnh này khó trị, ta đã viết thư mời Bạch y tiên, nàng hãy đợi thêm chút nữa." Thế nhưng Bạch y tiên ở tận nơi thâm sơn Nam Cương, đợi đến khi người tới nơi, ta đã sớm không còn th/uốc nào c/ứu chữa. Khi mở mắt lần nữa, chính là lúc trưởng công chúa tổ chức yến tiệc ngày xuân. Phó Diên vẫn như kiếp trước, cầm cành đào bước tới trước mặt ta, muốn mở lời cầu cưới. Ta lùi lại một bước, xoay người đỡ lấy nam tử đang ngồi trên xe lăn, đôi mắt bị dải lụa trắng che khuất kia. "Tiêu quốc công, hoa nở cực đẹp, ta bẻ một cành tặng người, có được chăng?" Tay Phó Diên cầm hoa, cứng đờ giữa khoảng không.