Thiếp ba tuổi luyện đoản đ/ao, năm tuổi học cách đoạt mạng. Năm mười tám tuổi, vì báo ân, thiếp gả cho Thám hoa lang Triệu Văn Uyên. Biểu tỷ thủ tiết của chàng ngày ngày cầm cuốn "Nữ Giới" chạy đến trước mặt thiếp mà múa may. "Đệ muội à, nhà cao cửa rộng này đâu phải chốn thương buôn của các người, đi đứng không được phát ra tiếng, nói năng không được hở răng. Nhìn xem cái phong thái này của ngươi, nào có chút dáng vẻ của nữ nhân? Hèn chi Văn Uyên dạo này cứ nghỉ lại ở viện của ta." Triệu Văn Uyên nhíu mày: "Hồng Ngọc, biểu tỷ dạy ngươi quy củ cũng là vì tốt cho ngươi, chớ có không biết phân biệt phải trái." Giữa tiếng thét chói tai của Triệu Văn Uyên, thiếp bình thản giơ tay. Một sợi chỉ bạc trong chớp mắt đã quấn ch/ặt lấy cổ Vương thị. "Dám bất kính với chủ mẫu, đáng ch/ém."