Cô mẫu ngày thường thương yêu ta nhất, khi hay tin phu quân nuôi dưỡng ngoại thất bên ngoài, liền gi/ận dữ tìm đến tận cửa. "Tri Ngữ, nữ tử nhà họ Ôn chúng ta không chịu nổi sự tủi nh/ục này, hãy lập tức hưu hắn đi!" Ta chậm rãi ngăn cô mẫu lại, vuốt lưng cho người thuận khí. "Tạ Đình Ngọc mười năm đèn sách, khó khăn lắm mới trèo lên được vị trí Thủ phụ, nay ta mà hòa ly, chẳng phải là dâng quyền thế ngút trời này cho ả ngoại thất kia sao? Hắn đã bất nhân, ta liền đoạn tuyệt căn cơ con cháu của hắn, khiến hắn trên chiếc ghế Thủ phụ này, phải lao tâm khổ tứ làm việc cả một đời. Đến cuối cùng, tất thảy những gì hắn sở hữu, đều chỉ có thể mang họ của nhà họ Ôn chúng ta mà thôi."