Ngày đại hôn, thân vừa bước xuống kiệu hoa, linh vị của Phó tiểu tướng quân đã bị nhét vào tay. Khi ấy mới thấu, bản thân cùng muội muội song sinh đã tráo đổi kiệu hoa. Ta làm lo/ạn một trận, muốn phân trần sự thật. Thế nhưng lại bị quở trách là bất kính với anh liệt, không giữ đạo làm vợ. Hôn phu Tiêu Uyên không nhận ta, phụ mẫu chê ta làm nh/ục gia phong, đêm khuya liền tống ta vào ni cô am. Ta không chịu nổi nh/ục nh/ã, liền dùng dải lụa trắng tự kết liễu đời mình. Mở mắt lần nữa, lại thấy mình ngồi trong kiệu hoa. Giữa tiếng chiêng trống rộn ràng, ta vững vàng đón lấy linh vị. Cứ đợi đấy, trong vòng một tháng, ta tất khiến cả nhà họ Phó bị ch/ém đầu. Nhà họ Tiêu và nhà họ Giang, cũng đừng hòng thoát tội!