Đại hạn ba năm, tỷ tỷ Thẩm Chỉ khóc lóc mở kho phát lương, mưu cầu danh xưng 'nữ bồ t/át', cả tộc lấy làm vinh hiển. Ta một thân giấu lương lại bị ch/ửi rủa là kẻ m/áu lạnh ích kỷ, cuối cùng ch*t đói nơi nhà củi, mà lương c/ứu tế của triều đình lại tới ngay khoảnh khắc ấy. Trọng sinh trở về, ta không còn ngăn cản ả, không còn giấu lương c/ứu người, chỉ viết thư thúc giục lương thực. Nhìn ả từng bước kéo gia tộc vào vực thẳm, phụ thân thảm tử, bộ mặt giả nhân giả nghĩa của ả trước mặt chúng nhân bị ta vạch trần tại chỗ – bánh phù dung trong ngăn bí mật nơi bàn trang điểm, mới chính là bộ mặt thật của ả. Cổ đại trọng sinh phục th/ù ngược văn, nữ chủ tỉnh táo phản sát, x/é nát hoa sen trắng.