Ta cả đời ôn lương hiền thục. Cùng Bùi Diễn Chi tương kính như tân, đối với di nương khoan dung hòa ái. Người người tán tụng ta là bậc nữ tử mẫu mực. Thế mà vào ngày thọ thần năm mươi tuổi, ta hạ đ/ộc s/át h/ại cả phủ. Bùi Diễn Chi, Liễu di nương, cùng đám đích tử đích nữ ghi tên dưới danh nghĩa ta đều ch*t sạch. Bùi Diễn Chi khóc ra huyết: "Ngươi kẻ đ/ộc phụ này!" Ta cười. Luận về đ/ộc á/c, ta nào sánh bằng một phần vạn của y. Năm xưa y lập mưu làm nh/ục thanh danh ta, ép ta gả vào Bùi gia làm trâu làm ngựa. Cớ sao lại không ngờ tới, có ngày hôm nay, ta khiến y tuyệt tự tuyệt tôn. Mở mắt lần nữa, ta đã trở về đúng ngày Bùi Diễn Chi giăng bẫy h/ãm h/ại ta.