Ta là thần nữ chưởng quản lời thề.
Nếu tâm thành lập thệ, bình an vô sự; kẻ nào dám thề gian, thiên lôi sẽ trừng trị. Chỉ vì ch/ém ch*t quá nhiều kẻ phụ tình, ta bị đày xuống trần gian chịu kiếp nạn, đầu th/ai làm tiểu công chúa vừa chào đời của Hoàng hậu.
Mẫu hậu khó sinh băng huyết, Quý phi quỳ trước giường khóc lóc thảm thiết: "Nương nương, thần thiếp chưa từng h/ãm h/ại người. Nếu có nửa lời dối trá, nguyện chịu thiên lôi đá/nh ch*t!"
Ầm! Quý phi tại chỗ bị sét đá/nh đến búi tóc bốc khói.
Phụ hoàng vội vàng ôm nàng vào lòng, thề với Mẫu hậu vừa tỉnh lại: "Trẫm và nàng là phu thê thuở thiếu thời, tuyệt đối không dung túng kẻ khác hại nàng."
Rắc! Đạo sét thứ hai đá/nh trúng long ỷ của Phụ hoàng.
Mẫu hậu nhìn hai gương mặt đen sì, lặng lẽ trao bát canh sâm cho nhũ mẫu tâm phúc.
Sắc mặt Phụ hoàng biến đổi, lập tức nói ta là kẻ bất tường, muốn đưa ta ra khỏi cung cầu phúc.
Mẫu hậu không chịu, ngài liền nắm tay Mẫu hậu thề thốt đầy tình ý: "Hoàng hậu hãy an lòng, hổ dữ không ăn th!t con. Trẫm nhất định phái người bảo vệ nó chu toàn, quyết không để nó chịu nửa phần uất ức."