Sau khi phu quân giả què được ba năm. Ta tận mắt trông thấy hắn, tay chân cùng “hoạt động” trên thân thể của Đại tẩu góa phụ.
“Tiểu Dấm Chua của ta, ta thà giả què cũng chẳng muốn chạm vào nàng ta, nàng còn nghi ngờ tâm ý của ta sao? Nàng ta ng/u thì có ng/u thật, nhưng lại giỏi ki/ếm tiền. Không có nàng ta, chúng ta lấy đâu ra những thức ngon vật lạ, những bộ xiêm y ấm áp này? Đợi đến khi nàng ta nuôi nấng Thụy Nhi khôn lớn, ta sẽ biến nàng ta thành ‘Mỹ Nhân Vu’, lại có thể ki/ếm thêm một món hời nữa.”
Ta không một lời trách m/ắng, cũng chẳng hề gây náo lo/ạn. Chỉ là, ngay trong đêm ấy, ta đã phế bỏ cả ba chân của hắn. Giờ đây, hắn ta vĩnh viễn không cần phải giả vờ nữa rồi.