Tìm kiếm nâng cao

Thể loại

Cổ trang

Sắp xếp

Mới cập nhật
Tùy chỉnh lọc

Cổ trang / Trang 14

Hoàn

Huyễn Quỷ

Chương 7
Vỏn vẹn một tháng, An Khánh xảy ra bốn vụ án mạng. Kẻ chết có nam có nữ. Mỗi vụ đều máu chảy đầm đìa, thảm khốc khôn cùng. Quan sai bất lực, bèn tìm đến ta xem thử có thể gọi hồn người chết hay chăng. Thế nhưng, ta đang bận giúp một phụ nhân bắt quỷ. Chẳng ai ngờ được, khi ác quỷ hiện hình lần nữa, mạng người thứ năm đã mất.
Cổ trang
Kinh dị
Linh Dị
9
Hoàn

Trảm Hương

Chương 9
Thái tử phi Tô Uyển Thanh thân mang dị hương, tài sắc vẹn toàn. Chẳng kẻ nào hay biết thứ hương ấy được luyện thành từ mạng sống của trăm thiếu nữ. Muội muội của ta chính là một trong số đó. Ba năm trước, cả nhà họ Mạnh bị chém đầu cả tộc. Còn ta, là kẻ duy nhất sống sót.
Báo thù
Cổ trang
Nữ Cường
1
Hoàn

Tấm lòng son chẳng ngại giá băng

Chương 9
Thiếp thân là kẻ sinh ra đã mang gương mặt hồ tinh quyến hồn, kỳ thực lại là luyện đan sư hèn nhát đến mức thỏ tinh cũng đánh không nổi. Ba năm trước, để tìm chỗ dựa, thiếp thân vừa dỗ dành vừa lừa gạt, gả cho kiếm tông thủ tịch Lã Tuấn đang thất trí. Nửa năm sau, chàng hồi phục trí nhớ, giữ thể diện mà rời đi, hứa thiếp thân một cơ duyên. Sau này ở tiên cốc gặp nạn, thiếp thân hoảng hốt bóp nát ngọc phù cầu cứu. Không ngờ kẻ tới, lại chính là đệ nhất nhân Vô Tình Đạo danh chấn thiên hạ, nghe danh biến sắc — Tạ Đình Vân. Tạ Đình Vân một kiếm quét sạch bách tà, thiếp thân bản năng muốn nắm lấy chàng. Song thiếp thân bản tính nhút nhát, căn bản chẳng dám mở miệng nói lời vượt phận. Thấy kiếm tuệ trên bản mệnh kiếm của chàng bị hư hỏng đứt đoạn, thiếp thân cẩn thận tết lại, buộc về chuôi kiếm. Tạ Đình Vân đăm chiêu nhìn kiếm tuệ, hơi thở rối loạn. "Hợp Hoan Tông? Thuật mê hoặc lại cao minh đến mức này..." "Thôi, bản tọa đồng ý cùng ngươi song tu."
Cổ trang
Tu Tiên
0
Hoàn

Mưa Khói Mịt Mùng

Chương 9
Kiếp trước, vì cứu Tề Việt, ta đem phương thuốc duy nhất dâng cho hắn. Thế nhưng Tề Việt thà chết cũng muốn dùng thuốc cứu tỷ tỷ. Ta không đồng ý. Tỷ tỷ thảm tử. Sau khi Tề Việt khỏi bệnh, hạ độc hại ta để đền mạng cho tỷ tỷ. Lúc lâm chung, ta dùng dao đâm chết hắn. Trùng sinh trở lại, Tề Việt ép ta dâng thuốc cho tỷ tỷ. Ta đáp: "Chớ vội, chỉ cần ngươi uống thuốc này, mỗi ngày dùng máu thịt nuôi dưỡng tỷ tỷ, tỷ tỷ ắt sẽ sống. Tuy nhiên, phải đưa ta vạn lượng bạc để ta phối thuốc cho ngươi uống, máu ngươi mới có tác dụng. Hoặc là, ngươi cứ dâng thuốc cho tỷ tỷ, để nàng dùng máu thịt cứu ngươi, tự mình chọn lấy một đường đi."
Báo thù
Cổ trang
Cung Đấu
0
Hoàn

Canh Máu Con

Chương 8
Tại yến tiệc cập kê, nữ nhi đánh thanh mai trúc mã, tát công chúa, sau khi chịu phạt nặng nề, nàng cuối cùng đã biết nghe lời. Nàng quỳ xuống tạ tội cùng công chúa, lại chẳng ép buộc thanh mai trúc mã chỉ được nhìn mỗi mình nàng nữa. Thậm chí, nàng còn tự tay hầm một bát canh hạt sen, dâng lên trước mặt ta và phu quân, đôi mắt đẫm lệ: "Trước đây nữ nhi không hiểu chuyện, gây ra bao phiền toái cho phụ mẫu, nhưng từ nay về sau, nữ nhi xin nghe lời, sẽ không tái phạm nữa." Phu quân vui mừng khôn xiết, thanh mai trúc mã của nàng cũng giãn mày giãn mặt. Chỉ có ta, nâng bát canh hạt sen ấy mà sắc mặt trắng bệch. Bởi lẽ, nữ nhi của ta vốn tính kiêu căng, chưa từng bước chân vào bếp núc, vốn chẳng hề biết nấu canh hạt sen là gì.
Cổ trang
Hệ Thống
Nữ Cường
0
Hoàn

Giang Oản

Chương 7
Nương thân vốn là tay xăm mình âm thuật nức tiếng. Chỉ một cây kim bạc cũng đủ khiến nữ tử thân hình mảnh mai, xương cốt mềm mại, phong tình vạn chủng. Vương phi của Khánh Vương thấy sắc tàn tình nhạt, bèn tìm đến nương thân để xăm âm văn, cốt để cầu lấy sự sủng ái của Khánh Vương. Ngày thuật thành, nàng ta dung nhan rạng rỡ, thế nhưng khi thoáng thấy gương mặt khuynh quốc khuynh thành ẩn dưới nón lá của nương thân, lòng đố kỵ liền bùng phát điên cuồng. Nương thân bị đánh chết bằng gậy, thi hài vứt bỏ nơi hoang dã. Nửa năm sau, phủ Khánh Vương nạp thiếp. Ta từ trong kiệu hoa của phủ Giang gia chậm rãi bước ra, dáng đi uyển chuyển, da dẻ mịn màng như mỡ đông. Khánh Vương trước mặt mọi người thất thần, đến cả chén trà Vương phi dâng tới cũng đánh đổ.
Cổ trang
Cung Đấu
Nữ Cường
0
Hoàn

Nhường lê

Chương 5
Trong sân nhà ta, ba quả lê thu vừa chín tới, mẫu thân truyền lệnh ba chị em ta mỗi người lấy một quả. Ta đưa tay định hái, liền bị thước gỗ đánh vào tay: 'Kính trên nhường dưới, để tỷ tỷ con chọn trước.' Ta nén đau đưa tay lần nữa, lại bị ngăn lại: 'Tình thân có lễ, con phải nhường muội muội.' Cuối cùng, chỉ còn lại quả lê héo quắt chua chát dành cho ta. Sau đó, nhà họ Tiết đến cầu thân. Vì gia cảnh sa sút, trưởng tỷ không thuận, tiểu muội thoái thác. Mẫu thân liền chỉ định ta. Chẳng đầy một tháng, Tiết công tử đỗ trạng nguyên, trưởng tỷ lại vô tình rơi xuống nước. Mẫu thân lén tráo đổi canh thiếp, lại nhét tên võ tốt cứu người cho ta: 'Tỷ tỷ con thanh danh tổn hại, không có trạng nguyên lang thì không thể bảo toàn.' 'Con vốn mệnh cứng chịu được khổ, cứ tạm bợ sống cùng tên võ tốt này đi.' Nào ngờ võ tốt một bước lên làm tướng, khi cưỡi ngựa dạo phố liền lọt vào mắt xanh của tiểu muội. Mẫu thân lại dùng kế cũ, ép ta nhường nhịn. Ta không cam lòng thỏa hiệp, làm đến mức đoạn tuyệt tình thân mới giữ được hôn sự. Phu quân lại cho rằng ta tranh cường hiếu thắng, lòng dạ sắt đá, đối đãi với ta ngày ngày lạnh nhạt. Lúc lâm chung, chàng ngay cả nhìn cũng chẳng buồn nhìn ta lấy một cái. Chỉ thở dài một tiếng, hận bản thân không thể cưới được tiểu muội ngây thơ thuần thiện. Sống lại vào cái ngày mẫu thân lại ép ta nhường hôn sự. Đúng lúc bên ngoài phủ triều đình dán bảng, triệu tập nữ tử đến tuổi gả cho quân sĩ, ta chủ động bước lên: 'Tiểu nữ không thân không thích, cam lòng đi theo.'
Cổ trang
Gia Đình
Tình cảm
7
Hoàn

Người Nhặt Thủy Triều

Chương 15
Vận may kém khi xuyên việt, hóa thành nữ nhi của tội thần bị lưu đày tới Lĩnh Nam. Khai màn chỉ có một mái lều tranh rách nát. Trời chưa rạng sáng đã phải ra biển mò cá, ngày ngày chẳng đủ no bụng. Lại còn phải thường trực nơm nớp lo hổ mang chúa cùng rắn bạc hoàn bò vào lều. Bách tính tầng đáy thời cổ đại sống thật khó khăn, thân thiếp thường bụng đói cồn cào. Chẳng ngờ hệ thống đột nhiên kích hoạt, bắt bản thân phải chinh phục vị Thế tử sắp tuyệt tự: "Thế tử Bình Nam Vương sắp tuyệt hậu rồi, ngươi chỉ cần bán thân cho chàng làm thiếp, một thai sinh ba đứa, chàng sẽ cưng chiều ngươi lên tận tầng mây!" "...Trời ơi, sao ngươi đen đúa gầy còm thế này?" "Khoan đã, sao ngươi lại vô sinh rồi? Vậy thì bản cô nương đẩy cốt truyện kiểu gì đây?!" "Hệ thống ơi, ta bị bên trên lừa gạt mất rồi! Ta muốn xin tháo gỡ khế ước, hu hu hu hu hu!!" Buồn cười muốn chết. Vô sinh mới là sự dịu dàng cuối cùng mà hoàn cảnh sinh tồn khắc nghiệt dành cho ta.
Cổ trang
Hệ Thống
Xuyên Không
0
Hoàn

Thu Trên Tranh Vẽ

Chương 8
Thư từ qua lại đã hai năm, trước ngày định ngày hỏi cưới, thư từ của Thẩm Yến Chu bỗng như đổi khác. Thiếp lòng sinh nghi hoặc, nào ngờ lại vô tình biết được chân tướng. Sau bức bình phong nơi tửu lâu, hắn đang cùng bằng hữu đàm đạo về người trong lòng trước kia: "Chớ nhắc nữa, xem nét chữ phong cốt, cứ ngỡ là bậc nữ nhi tài mạo song toàn. Nào ngờ đâu lại là kẻ vô diệm, nốt ruồi trên mặt còn lớn hơn cả hạt đậu." Hắn vẻ mặt kinh hồn bạt vía: "Nếu chẳng phải ta sớm có tâm nhãn, cố tình để huynh trưởng nuôi của ta đến xem mắt, nhìn thấy chân dung trước. E rằng sau này nơi khuê phòng, thật khó lòng nhịn được mà tự chọc mù đôi mắt." Kẻ đồng hành nhịn cười: "Trước thấy hai người thư từ qua lại, tâm đầu ý hợp đến thế. Nay ngươi rút lui, chẳng sợ nàng ta tìm đến tận cửa Hầu phủ sao?" Thẩm Yến Chu cười đắc ý: "Sơn nhân tự có diệu kế. Ta đã sớm đem toàn bộ thư từ của nàng giao lại cho huynh trưởng nuôi, để huynh ấy mạo nhận là Liên Chu cư sĩ, cưới nàng ta là xong!"
Báo thù
Cổ trang
Nữ Cường
0
Hoàn

Sương trắng bụi trần

Chương 12
Trưởng tỷ việc gì cũng nhường nhịn, thế nên kẻ trong phủ ai nấy đều cho rằng đã mắc nợ nàng ta. Huynh trưởng mang về hai chiếc trâm. Nàng ta nâng niu chiếc đẹp hơn, ngắm nghía hồi lâu, đoạn lưu luyến trao cho ta: 'Tiểu Thiền ưa vật sắc sỡ, chiếc trâm trân châu phương Nam này cứ để cho muội ấy vậy.' Huynh trưởng nghe xong, lòng đau như cắt. Hôm sau liền sai người tìm trọn bộ trang sức trân châu Đông Hải, cùng chiếc trâm quý kia đưa vào viện của trưởng tỷ. Thái hậu ban hôn, truyền Tề vương cưới nữ nhi họ Tạ. Nàng ta chẳng chút đắn đo, liền nhường mối nhân duyên này cho ta. Ai nấy đều ca tụng, trưởng tỷ đến cả người trong mộng cũng cam lòng dứt bỏ. Chỉ có ta mới tường tận, nàng ta chưa từng mến mộ Tề vương, lòng nàng ta muốn vào cung làm hoàng hậu. Kiếp trước, ta nhất quyết không nhận mối hôn sự này. Khóc lóc nói rằng, bản thân cũng muốn tham dự tuyển hậu. Huynh trưởng giáng cho ta một bạt tai, mẫu thân mắng ta tham lam vô độ. Tề vương lại càng căm ghét ta tận xương tủy. Thành hôn năm năm, chàng ta chưa từng bước chân vào viện của ta lấy một lần. Đêm ta sảy thai, chàng ta canh giữ ngoài cổng cung, cầu xin cho trưởng tỷ đang bị cấm túc. Trước lúc rời đi, chàng ta lạnh lùng nhìn ta: 'Nếu chẳng phải do ngươi ngang nhiên chen chân, Uyển Nhu vốn đã gả cho bản vương. Nàng ấy sao phải chịu cảnh ép vào cung, giam mình trong thâm cung nhìn sắc mặt kẻ khác?' Ta nằm trên giường đầy máu, từng chữ thốt ra như lệ máu: 'Là nàng ta muốn vào cung, chẳng liên can chi tới ta.' Tề vương cười khẩy: 'Nàng ấy thanh cao, chẳng màng danh lợi, chưa từng tranh đoạt với ai. Ngươi tưởng ai cũng giống như ngươi sao?' Trước lúc trời sáng, ta ôm hận trút hơi thở cuối cùng. Mở mắt lần nữa, huynh trưởng vừa từ Giang Nam trở về. Kiếp này, thứ nàng ta muốn, ta đều chiếm lấy. Thứ nàng ta chẳng cần, cũng đừng hòng nhét vào tay ta.
Cổ trang
Cung Đấu
Trọng Sinh
0
Hoàn

Xuân Phong Chậm

Chương 7
Thái tử vừa gặp đã đem lòng si mê ta, vì thế mà mắc bệnh tương tư, nằm liệt giường không dậy nổi. Hoàng hậu xót thương đứa con út, liền hạ lệnh bắt ta phải hủy bỏ hôn ước cùng vị hôn phu Kỳ An. Mẫu thân của Kỳ An không chịu nổi sự uy hiếp từ Hoàng hậu, bèn giam cầm Kỳ An, thay y mà từ hôn với ta. Thái tử được như ý nguyện, lấy được thánh chỉ ban hôn của Bệ hạ cho ta và người. Ngày ta cùng Thái tử đại hôn, Kỳ An tuyệt thực mà chết. Chuyện này gây chấn động khắp trong ngoài triều đình. Các quan đại thần đồng loạt dâng sớ ép Bệ hạ phế truất ngôi vị trữ quân của Thái tử. Họ buộc tội Thái tử cướp vợ của bề tôi, hôn quân vô đạo, chẳng xứng đáng kế thừa đại thống. Bệ hạ ban cho Thái tử hai con đường. Một là ban chết cho ta, đổ hết mọi tội lỗi lên đầu ta. Hai là phế bỏ ngôi vị Thái tử, ta vẫn tiếp tục làm thê tử của người. Thái tử trong cơn tuyệt vọng đã chọn con đường thứ nhất.
Cổ trang
Trọng Sinh
Báo thù
0
Hoàn

Nữ Tướng

Chương 8
Ta từ thuở nhỏ đã chẳng phải hạng tiểu thư khuê các yếu đuối. Năm tám tuổi, tay cầm chủy thủ, ta đã đoạn gân tay gân chân kẻ vú nuôi vẫn hằng chăm sóc mình. Năm mười ba tuổi, ta vác thương ra trận, lòng dạ sắt đá, chém giết vạn kẻ địch. Năm mười sáu tuổi, hung danh của ta khiến trẻ thơ nghe tên cũng phải kinh hồn bạt vía, người người nghe đến đều biến sắc. Khi ấy, phụ thân viết thư quở trách ta làm nhục gia môn, ép ta nhường hôn sự cho kế muội Tống Khanh Khanh. Ngày ta trở về phủ, kế muội quỳ trước mặt ta nức nở: "Tỷ tỷ, chuyện này đều tại muội, cầu xin tỷ chớ giận, muốn đánh muốn mắng thế nào cũng được." Vị hôn phu của ta là Vĩnh Dương Hầu thế tử Tần Lãng xót xa ôm lấy kế muội, nhìn ta bằng ánh mắt chán ghét cùng căm hận: "Dẫu ngươi có làm gì đi nữa, ta cũng chẳng bao giờ ưa ngươi, chớ có làm trò mất mặt." Phụ thân chỉ tay vào ta mà mắng nhiếc: "Mới về đã khiến gia đình không yên ổn, ngươi đúng là tai họa, mau quỳ xuống tạ lỗi với muội muội, bằng không ta quyết không tha thứ." Ta nhìn cổ của bọn họ rồi khẽ mỉm cười: thật trắng ngần thanh mảnh, chẳng biết một đao chém xuống có đứt lìa hay không.
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
50.67 K
2 Bên vực thẳm Chương 6
4 Ôn Cố Chương 13
6 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
7 Thịt Tiên Chương 15
9 U U Lục Minh Chương 30.
11 Âm Trầm Châu Chương 15
12 Sát nhân si tình Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

MƯỜI TÁM CUỘC HÔN NHÂN MA, CHIẾC VÁY CƯỚI CỦA TÔI CHẤT CHỨA QUÁ NHIỀU OÁN HẬN

Chương 8 - Hết
Bà mối ở địa phủ nhìn thấy tôi là trốn. Bởi vì bộ váy cưới màu đỏ trên người tôi, oán khí nặng đến mức ngay cả Diêm Vương cũng phải đi đường vòng. Tay nghề của bà nội quá tốt, mỗi mũi kim đều khâu vào đó sự chấp niệm của bà dành cho tôi, khiến tôi sau khi chết trở thành món hàng đắt khách. Quỷ Vương các phương tranh nhau muốn cưới tôi, sính lễ xếp đầy cả cầu Nại Hà. Tôi không muốn gả cho người ta, chỉ muốn về nhà thăm bà nội. Khó khăn lắm mới bay về được quê cũ, lại thấy bà nội đang xỏ kim chỉ đối diện với một bộ đồ liệm nam mới tinh. Đôi mắt đục ngầu của bà nhìn chằm chằm vào hư không, lẩm bẩm tự nói: "Cháu gái một mình ở dưới đó cô đơn, bà nội sẽ đưa tên phụ bạc đó xuống bầu bạn với cháu ngay đây." Ngoài cửa, tên cặn bã đã hại chết tôi, đang từng bước đi vào trong sân.
Hiện đại
Kinh dị
Linh Dị
3
Tuyết Đầu Mùa Chương 10