Ta, con gái gian thần, đã gả cho thiếu niên tướng quân.
Chương 15
Ta, con gái gian thần, gả cho vị thiếu niên tướng quân Thánh chỉ ban xuống lúc ta đang tưới nước cho chậu mặc lan quý giá của phụ thân. Phụ thân ta, Thái sư triều đình Cố Tu, người đời gọi là "Tướng Cố", nửa canh giờ trước đã bị cấm quân từ thư phòng dẫn đi, tội danh thông đồng với giặc phản quốc. Chứng cứ rành rành, án kiện vững như núi. Tấm lụa vàng chói lọi mở ra trước mắt, giọng nói the thé từng chữ đập vào tai ta: "...Con gái gian thần họ Cố Thanh Nhan, đặc cách ban hôn cho Trấn Bắc tướng quân Thẩm Đình Chu, lập tức thành hôn, khâm thử!" Trong khoảnh khắc, đám gia nhân trong sân quỳ rạp hơn, mặt cúi sát đất, sợ dính phải vận rủi của đứa con gái gian thần như ta. Tay ta cầm gáo nước vẫn vững vàng, vững đến mức không một giọt nào tràn ra ngoài. Ban hôn. Không phải chém đầu, không phải lưu đày, không phải tống vào Giáo Phường Tư. Mà là ban hôn. Ban cho ai chẳng được, lại là họ Thẩm. Gia tộc trung liệt, đời đời tướng môn, thứ họ căm ghét nhất chính là bọn văn thần quyền mưu như chúng ta. Huống chi, giờ đây phụ thân ta đã thành tên gian tướng thông đồng phản quốc. Còn phụ thân Thẩm Đình Chu, lão tướng quân Trấn Bắc, ba năm trước đã tử trận trên chiến địa của chính đất nước mà phụ thân ta thông đồng. Huyết thù sát phụ, bất cộng đái thiên. Đây nào phải ban hôn, đây là ném con cáo vào hang sói. Là sự trừng phạt của hoàng đế, cũng là lời cảnh cáo. Hắn muốn dùng ta để nhắc nhở Thẩm Đình Chu từng khắc từng giờ: Quân muốn thần chết, thần không thể không chết. Quân muốn thần cưới con gái kẻ thù, thần cũng phải nở nụ cười nghênh đón. Ta từ từ đặt gáo nước xuống, cúi đầu tạ ân. "Thần nữ Cố Thanh Nhan, tiếp chỉ." Ta chợt nhớ lúc bị dẫn đi, phụ thân lần cuối ngoái lại nhìn ta. Ông nói: "Thanh Nhan à, những thứ cha dạy con, hãy quên hết đi. Tìm người tốt mà an phận sống qua ngày." Nhưng cha ơi, thế thái này sẽ không để "con gái gian thần" an phận đâu. Những điều người dạy con, không phải để sống yên ổn qua ngày. Là dùng để... mưu sinh.