Ta là xướng kỹ ở lầu Xuân Phong, khi bị quăng ra cổng chờ ch*t, được một gã thư sinh nghèo c/ứu sống.
Ta trêu hắn muốn lấy thân báo đáp, hắn kinh hoảng xua tay. Hắn nói, hắn có một vị hôn thê được định ước từ trong bụng mẹ, chỉ đợi tích cóp đủ sính lễ, liền đi cầu thân.
Sau này, hắn bị vị hôn thê ấy hại ch*t.
Ta ch/ôn cất hắn, vừa ch/ôn vừa m/ắng: "Ngươi đúng là đồ ngốc, rõ ràng nhìn qua là một nữ nhân x/ấu xa, vậy mà ngươi lại không nhìn ra!"
Đất vàng một nấm, kèn trống vang trời.
Ta trở lại lầu xanh, rực rỡ lẫy lừng.
Nghe nói vị hôn thê của gã ngốc ấy, đang chuẩn bị gả vào hào môn.