Năm mười tám tuổi, tôi x/é nát hôn thư với á/c q/uỷ, gi*t ch*t người gác làng rồi chạy trốn khỏi Thập Vạn Đại Sơn.
Bảy năm sau đó, cuộc sống bên ngoài của tôi vô cùng thuận buồm xuôi gió, thậm chí còn có một mối tình vườn trường.
Vào sinh nhật tuổi hai mươi lăm, bạn trai tôi, Lục Kính Hiên, đã chuốc th/uốc mê tôi.
Khi mở mắt ra lần nữa, thì lại là Thập Vạn Đại Sơn quen thuộc đến đ/áng s/ợ.
Anh xoa đầu tôi như mọi khi: "Tỉnh Tỉnh, bất ngờ cho em đây, chuyến thám hiểm tâm linh mà em thích đó."
Tôi suýt chút nữa thì tắt thở.
Bố già của tôi ơi!
Đây là quê nhà mà tôi đã liều mạng mới trốn thoát được đó!