Ngày đại hôn của ta, mười dặm hồng trang, cả thành đều chúc mừng.
Nhưng phượng liễn của ta vừa đến trước phủ Phò mã, chuẩn Phò mã lại ngất xỉu ngay giữa đường, môi tím tái, sùi bọt mép.
Dân chúng xì xào: “Quả nhiên là tên đoản mệnh, ngay cả lễ bái đường cũng không thể chống đỡ!”
Ta lạnh lùng liếc nhìn, nghĩ bụng nếu hắn cứ thế ch*t đi, ngược lại còn đỡ cho ta khỏi phiền phức.
Nhưng chợt thấy hắn mở mắt, khản giọng nói: “Công chúa yên tâm, thần sẽ không ch*t trước Người.”
Khóe môi hắn m/áu chưa khô, nhưng trong mắt lại không có chút bệ/nh khí nào. Chỉ có một mảng lạnh lẽo thấu xươ/ng.