Năm đó mất mùa đói kém nhất, ta đang tranh giành chút đồ cúng trên mấy nấm mồ hoang với lũ dã q/uỷ, bỗng nghe thấy nhà Vương viên ngoại đang tổ chức lễ nhận thân cho con trẻ.
"Các vị Tiên gia, bất luận xuất thân thế nào, kẻ nào trị khỏi b/ệnh cho ái nữ nhà ta, ta nguyện lập miếu phụng thờ, nhang khói nghìn thu!"
Lập miếu chẳng có gì lạ, nhưng con gà quay b/éo ngậy cùng con ngỗng quay vàng ruộm trên án thờ khiến mắt ta xanh lè vì thèm khát. Trí n/ão chưa kịp định thần, cái miệng đã lao vào đá/nh chén.
Lão quản gia kinh hãi định xua đuổi: "Mèo hoang ở đâu ra, vật hèn mà dám động vào đồ cúng!"
Vương viên ngoại lại bất ngờ "bùm" một tiếng quỳ sụp xuống trước mặt ta: "Đại tiên c/ứu mạng nữ nhi ta với!"
Nhìn vào trong kiệu, thấy đứa nhỏ kia ba h/ồn không vẹn, ta chợt gi/ật mình - hỏng bét, có vẻ như ta vừa rước họa vào thân rồi.