Kiếp trước, muội muội gả cho Thế tử Tĩnh Vương, ta gả cho Tân khoa Thám hoa Thẩm Hoài An. Khi muội muội đi đạp thanh, chẳng may bị sơn tặc bắt đi, ngày hôm sau bị vứt trước cửa phủ họ Trình trong bộ dạng y phục xộc xệch. Ta thay muội muội truy tra chân tướng, mới hay đám sơn tặc kia chính là lưỡi đ/ao do Thế tử tự tay m/ua về. Trọng sinh trở lại ngày hai nhà nghị thân, muội muội rụt tay không dám nhận ngọc bội đính hôn. Ta bước lên trước cầm lấy ngọc bội, mỉm cười bảo mẫu thân: 'Hôn sự này cứ giao cho con. Muội muội muốn sống đời an ổn, con thay muội muội dắt con chó đi/ên này đi.' Về sau, Thế tử nằm liệt trên giường, khóc lóc c/ầu x/in ta để lại cho y một mụn con nối dõi. Ta xoa bụng nhỏ đang hơi nhô lên, cúi người nói với y: 'Chàng cứ yên tâm, đứa trẻ này sẽ mang họ Trình.'