Năm lên năm, phụ thân ph/ạt ta quỳ nơi từ đường. Hôm sau, ta dùng một chưởng đá/nh đổ nửa tòa từ đường. Năm lên bảy, trưởng tỷ bắt gặp vị hôn phu nuôi dưỡng ngoại thất, nằm trên gối khóc suốt đêm thâu. Ta tìm tới nơi ở của ả đàn bà kia, khóa ch/ặt cửa viện từ bên ngoài, lại mời nửa con phố tới xem náo nhiệt. Trời vừa hửng sáng, Hầu phủ liền hủy bỏ mối hôn sự ấy, gian phu d/âm phụ cũng theo đó mà thân bại danh liệt. Phụ mẫu sợ ta chọc thủng kinh thành, đêm đó liền tống ta lên xe ngựa đi về phương nam. Phụ thân ngăn cách bởi bức rèm xe dặn dò rằng, huynh trưởng năm sau ứng thí, hai vị tỷ tỷ cũng đang đợi gả đi, nếu ta ở lại kinh thành thì chẳng ai được yên thân. "Con hãy tới nhà ngoại ở tạm ít ngày, đợi khi cha mẹ tìm được thời cơ thái bình sẽ đón con trở về." Ta ngoan ngoãn đáp lời. Kết quả, đi một mạch là mười năm. Mười năm ấy, ngày mùng một ta lễ Phật, ngày rằm dựng lều cháo bố thí. Biểu tỷ lấy đi trâm châu của ta, ta chẳng hề lên tiếng. Nàng ta cưỡi ngựa g/ãy chân, ta còn canh bên giường gỗ gõ mõ cầu an cho nàng. Người người khen ta điềm đạm khoan dung, từ bi bác ái. Danh tiếng tốt đẹp ấy theo gió bay về kinh thành. Ai nấy đều nói con gái út của Thẩm Thái phó đoan trang lễ độ, dịu dàng lương thiện, đủ để làm gương cho quý nữ kinh thành. Chẳng ai hay biết công đức của ta vốn là làm tới đâu, tiêu tới đó. Mõ vừa gõ xong, chuyện x/ấu liền xóa sạch.