Ngày đại hôn, thiếp rơi vào tay sơn phỉ, bị hànhz hạz đến ch*t. Trước lúc hơi thở tàn lụi, thiếp thấy phu quân cùng huynh trưởng từ phía sau đám sơn phỉ bước ra, trong mắt chỉ có sự chán gh/ét: "Nàng tâm địa đ/ộc á/c, bao năm qua cậy vào gia thế mà ứ/c hi*p nàng ấy, hôm nay chịu tội, chính là báo ứng." "Loại người dơ bẩn đ/ộc địa như ngươi, căn bản không xứng sống trên đời." Tô Vãn Đường lệ rơi đầy mặt, vẻ mặt tràn đầy không đành lòng: "Thẩm Tri Ý, nếu có kiếp sau, chớ nên hại người nữa." Thiếp bị hủy dung, ch*t nơi hoang dã, Tô Vãn Đường lại trở về kinh thành làm chính thất phu nhân của thừa tướng. Cuồ/ng phong cuốn qua núi rừng. Khi mở mắt ra lần nữa, thiếp đã trở về tiệc sinh thần năm mười lăm tuổi. Tô Vãn Đường đang x/é rá/ch váy áo của chính mình, hướng về thiếp cười đầy đắc ý: "Thẩm Tri Ý, lát nữa người tới thì ngươi định nói thế nào?" Thiếp nhấc chân đ/á ả xuống hồ, lại giẫm đầu ả vừa nhô lên xuống dưới mặt nước: "Chẳng phải ngươi một mực khẳng định ta ứ/c hi*p ngươi sao? Hôm nay ta liền cho ngươi xem thế nào mới gọi là thực sự ứ/c hi*p!"