Đế vương nhiều năm không con, nay có long tự, cả cung hân hoan rơi lệ. Ngờ đâu tại yến tiệc mừng th/ai, Hoàng hậu xuyên không được sủng ái lại công khai đòi ph/á th/ai. Nàng ta nói: 'Tuổi xuân đương độ, ta cần làm nên nghiệp lớn. Mệnh của ta phải do chính ta làm chủ, nữ tử tuyệt đối không thể trở thành công cụ sinh sản'. Nàng ta áp tay lên bụng còn chưa lộ rõ, sắc mặt kiêu ngạo: 'Thần thiếp khẩn cầu Bệ hạ ban th/uốc trục th/ai'. Bạo quân tức gi/ận đ/ập tan chén ngọc, sắc mặt Thái hậu cũng tái mét vì gi/ận dữ. Thiếp thân trốn ở góc yến tiệc, chỉ h/ận không thể chui xuống dưới gầm bàn. Ngờ đâu ngay khoảnh khắc ấy, một tiếng ch/ửi m/ắng non nớt chợt vang bên tai: 'Đều tại Diêm vương hồ đồ! Trăm kiếp công đức mới đổi được phú quý ngút trời, nào ngờ lại khiến ta chui vào bụng kẻ ng/u xuẩn này? Ta đây là bảo bối cá chép vàng, nàng ta không cần, tất có kẻ khác tranh giành!'. Đầu óc thiếp thân bỗng nóng bừng, miệng nhanh hơn tâm mà thốt lên: 'Thần thiếp muốn, thần thiếp nhất định muốn!'. Cả điện đồng loạt quay đầu nhìn về phía thiếp. Ngay sau đó, Bạo quân đã rút trường ki/ếm kề sát cổ thiếp: 'Tiếng muốn vừa rồi, Tô Quý nhân rốt cuộc là có ý gì?'. Đôi chân thiếp bủn rủn, trong cơn cấp bách liền quỳ rạp xuống: 'Thần thiếp... nguyện thay Trung cung gánh lấy nỗi khó xử này! Thần thiếp nguyện thay Bệ hạ sinh hạ long tự, nối dõi huyết mạch hoàng tộc!'