Ngày Tạ Trầm Chu khải hoàn, ta đang ở từ đường chịu thay hắn một đ/ao. Khi vết thương nơi ngựk bỗng nứt ra, m/áu thấm đẫm vạt áo, hắn đang đỡ Thanh Ninh quận chúa bước vào hầu phủ, trước mặt mọi người đòi ta nhường lại ngôi vị chính thê. Ta lau vết m/áu bên khóe môi, mỉm cười đáp: "Được." Hắn nào hay biết, một khi chính thê đổi người, khế ước gánh tai họa kia liền vô hiệu. Sáu năm qua, ba mươi hai vết thương ta gánh thay hắn, trong vòng bốn mươi chín ngày tới, sẽ không sót một vết mà hoàn trả lại trên thân x/ác hắn.