Ngày ta cùng Bùi Cảnh Chu bái đường, một gã thư sinh xông thẳng vào hỷ đường. Hắn đỏ hoe đôi mắt nhìn ta, tựa hồ chịu nỗi oan ức tày trời. "Nàng vốn đã hứa hẹn cùng ta cả đời, cớ sao nay lại quay lưng gả cho kẻ khác?" Ta vốn chưa từng gặp qua kẻ này, chỉ đáp rằng hắn đã nhận lầm người. Lệ của gã thư sinh lập tức trào ra. "Nàng nay đã vinh hoa phú quý, tất nhiên chẳng thèm nhận ta!" Hắn ném một món y phục Iót thân lên thảm cưới rồi quay lưng chạy mất. Trên vạt áo thêu khuê danh của ta, khắp sảnh đường tân khách đều trông thấy rõ. Thanh danh của ta cứ thế bị h/ủy ho/ại ngay ngày đại hỷ. Bùi Cảnh Chu chê ta không còn trong sạch, đêm tân hôn chẳng hề bước chân vào phòng. Mẹ chồng trút hết mọi sự nh/ục nh/ã của Hầu phủ lên đầu ta, ngày ngày hànhz hạz. Ngay cả phụ mẫu cũng sợ bị liên lụy mà chặn cửa không cho ta vào nhà. Ta dùng sạch của hồi môn, mới tìm được gã thư sinh vu khống ta ngày ấy. Ả đã thay lại nữ trang, đang nép trong lòng Bùi Cảnh Chu cười cợt. "Kẻ ng/u xuẩn đó đến nam nữ còn chẳng phân biệt được, bị lừa cũng là đáng đời!" Thì ra ả là biểu muội của vị hôn phu, gia đạo sa sút. Ả không thể làm chính thê của Hầu phủ, liền cùng hắn bắt tay h/ủy ho/ại ta. Ta cầm đ/ao xông vào, tiễn đôi cẩu nam nữ ấy cùng xuống suối vàng. Mở mắt lần nữa, ta đã trở về ngày đại hỷ. Lần này, ta vung ki/ếm đ/ứt đoạn y đai của ả.