Ngày phu quân nạp thông phòng dâng trà cho ta, ả ta đinh ninh rằng bản thân chẳng khác chi ta, miệng nói: 'Chàng đối với người chỉ là ơn nghĩa, chẳng hề có tình thâm. Thiếp thân nào phải kẻ thứ ba.' Ta chẳng hiểu 'kẻ thứ ba' là thứ chi, song ta lại thấu hiểu một lẽ. Ả đang muốn nói, ta chẳng cao quý hơn ả là bao. Ả vốn từ chốn lầu xanh chuộc thân, còn ta là đích nữ phủ Tĩnh An Hầu. Ả tay trắng vào phủ, ta mang mười dặm của hồi môn gả tới. Mạng ả là nhờ phu quân thương xót mới giữ được, còn mạng ta là do cha mẹ huynh đệ mười mấy năm nâng niu trong lòng bàn tay mà lớn. Nực cười thay, ả lại nói hai ta vốn chẳng khác biệt. Chẳng sao, kẻ không hiểu quy củ, ta có thể dạy. Năm mươi trượng đá/nh xuống, ả sẽ học được cách quỳ xuống tạ ơn. Một trăm lượt chép lại 'Nội Huấn', ả sẽ nhớ kỹ thông phòng chẳng qua cũng chỉ là kẻ hạ nhân m/ua về để hầu hạ ta và phu quân. Những lời lẽ kỳ quái, những vần thơ ta chẳng biết, cùng những trò vặt vãnh coi thường người khác của ả, đều sẽ từng chút một mục rữa trong phủ này mà thôi.