Tôi là một nhân viên giao hàng.
Khi tôi vừa dựa vào tốc độ tay để giành được một đơn hàng chạy vặt m/ua bao cao su với th/ù lao một trăm tệ, tôi còn chưa kịp thầm vui vẻ được hai giây thì đã bàng hoàng phát hiện địa chỉ nhận hàng lại là nhà bạn trai mình.
Lúc xách d/ao phay lao vào thang máy, bên trong còn có một người đàn ông mặc áo mưa, trên tay hắn xách một cây búa lớn.
Tôi vừa định vươn tay ra bấm số tầng, trước mắt bỗng nhiên hiện lên vài dòng chữ ngoằn ngoèo.
[Nữ phụ bia đỡ đạn lên sàn rồi sao? Chính là cô bạn gái cũ cứ bám riết lấy nam chính không buông ấy.]
[Đệt, bên cạnh là kẻ sát nhân trong cốt truyện ẩn kìa! Mới màn đầu tiên mà đã kí/ch th/ích thế này rồi?]
[Cô ta sắp trở thành h/ồn m/a ch*t oan đầu tiên rồi. Đợi nam chính phát hiện ra th* th/ể, anh ấy sẽ nổi đi/ên lên trả th/ù và gi*t ch*t kẻ sát nhân.]
[Nhưng lúc này không phải nam chính đang ở cùng với nữ chính được định sẵn sao?]
[Các người thì hiểu cái gì, ánh trăng sáng ch*t đi mới là vũ khí sát thương tối thượng~]
Ngón tay đang định bấm thang máy của tôi cứng đờ giữa không trung.
Cánh cửa sáng bóng như gương phản chiếu lại cái bóng phía sau, người đàn ông mặc áo mưa đang lặng lẽ giơ búa lên, bóng tối bao trùm lấy sau gáy tôi.
Ngay giây phút luồng gió từ cây búa giáng xuống, tôi vội vã xoay người lại, nhưng tay không hề vung d/ao mà đ/ập mạnh lên vai hắn.
"Ông anh, thương lượng chút chuyện nhé."
Động tác của hắn khựng lại.
"Có thể để tôi đi làm thịt đôi cẩu nam nữ kia trước." Tôi nắm ch/ặt cán d/ao, nghiến răng nghiến lợi nói: "Rồi quay lại ăn búa của anh được không?"
"?"