Thái tử phái người đến làng tìm ân nhân năm xưa c/ứu mạng hắn. Ta nhìn mẹ đang bệ/nh nặng trên giường, cắn răng lục ra chiếc ngọc bội dưới đáy rương. Quan binh nhìn thấy ngọc bội, mừng rỡ khôn xiết, lập tức đưa ta đến trước mặt thái tử. Đúng lúc này, giữa không trung lóe lên hàng chữ: [A a a, sao nữ phụ lại giả danh công lao của nữ chính thế, rõ ràng không phải nàng c/ứu mà.] [Không sao! Nam chủ sớm đã biết rồi, đợi nữ chính quay về, hắn sẽ tống nữ phụ vào thiên lao ngay.] [Vậy thì trước mắt cứ xem nữ phụ nhảy nhót đã, cũng khá thú vị đấy.] [...] Hả? Lần này ta đâu có ý lừa gạt thái tử chứ?