Ta, huyện chúa Thanh Bình, phẩm mệnh nhất phẩm, lão tổ tông của phủ Nhạc Quốc Công. Vừa mới qua lục tuần đại thọ, chúng đã coi ta già cả vô dụng, người ngoài lợi dụng ta đi/ếc tai mờ mắt, tiểu bối bưng bít ta trong trứng nước. Mãi đến hôm nay, cháu gái thứ của tam phòng mặt mày sưng vù, quỵch xuống quỳ trước mặt ta khóc lóc thảm thiết. Dám làm chuyện bẩn thỉu ngay trước mắt ta, thật coi tổ mẫu ta hiền lành dễ b/ắt n/ạt sao!