Vị hôn phu của ta đỗ trúng cử nhân trong kỳ thi hương, nửa chân đã bước vào quan trường. Ta tưởng rằng mình sắp được đền đáp sau bao ngày chờ đợi. Ngờ đâu, ngày hắn áo gấm về làng, lại bảo việc đính hôn chỉ để thỏa mãn di nguyện lúc lâm chung của mẫu thân. Đêm ấy, hắn dẫn theo một nữ tử từ Kinh thành đến gặp ta, huênh hoang tuyên bố: "Một thôn nữ như ngươi làm sao sánh được với kim chi ngọc diệp?" Ta m/ắng hắn bất nhân bất nghĩa. Hắn tà/n nh/ẫn đẩy ta rơi xuống vực thẳm, phơi x/á/c nơi hoang dã. Nhưng hắn đâu biết, ta vốn không có trái tim, bất lão bất tử. Gi*t ta rồi còn mong đôi lứa sum vầy? Đừng hòng!