Năm thứ hai mươi tư thời Ngụy Thiên Thuận, ta đã hoàn thành năm năm nhiệm kỳ trong cung, được phép từ chức trở về quê nhà. Tâm trạng hân hoan khôn xiết, hành lý đã thu dọn từ sớm, vé xe ngựa m/ua suốt đêm. Chỉ cần qua hết ba ngày cuối này, ta sẽ giành lại tự do! Trong đêm xuân mưa bay lất phất không một tiếng động, ta hớn hở cúi đầu bên án đèn, viết nên kế hoạch dưỡng già của mình. Bỗng nhiên, một bóng người thoáng hiện ngoài song cửa. Áo đỏ tóc đen, dung nhan tuyệt thế, đôi mắt đào hoa đáng gh/ét khẽ chớp nhẹ nhàng, chống cằm hỏi: "Tiểu Hựu, ta đã đồng ý cho ngươi rời cung chưa?"